Đánh giá và chia sẻ về du lịch Đà Nẵng cuối năm
Chuyến đi này là lần thứ 2 tôi đi du lịch Đà Nẵng. Lần đầu tiên đi cùng gia đình, tôi còn quá nhỏ nên không có nhiều ấn tượng, mọi thứ đều theo ý bố mẹ. Một chuyến du lịch Đà Nẵng cuối năm, cụ thể là tháng 12 này, để tạm thoát khỏi guồng quay ngột ngạt của cuộc sống, hãy thức dậy lúc 7h30 sáng, đi ngủ lúc 11h đêm, trước khi nhắm mắt và gạch bỏ những thứ bạn nhé. làm. đã làm hôm nay và tính toán những việc của ngày mai. Giữa hai hành vi nhắm mắt và mở mắt đó là dán mắt vào màn hình máy tính, ăn uống, lái xe trên những con đường khói bụi, rồi lại tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính.
Du lịch Đà Nẵng cuối năm

Những ngày cuối tháng 12 ở Đà Nẵng
Đà Nẵng không phải mùa du lịch nên vắng vẻ. Sáng thứ bảy bên bờ sông Hàn, nắng vàng tươi len lỏi qua kẽ lá, gió sông thổi vi vu, phố phường tấp nập xe cộ qua lại, không quá buồn ngủ và chật cứng người khiến thời gian như trôi chậm lại. . Đà Nẵng không hè nên mát mẻ. Đà Nẵng không đông nên khô ráo. Đà Nẵng không phải là một thủ đô nhộn nhịp như Hà Nội nên từ cô phụ xe buýt, cô nhân viên quán ăn, đến em bé bán kẹo cao su ai cũng nhẹ nhàng, thoải mái. Sau đây là review du lịch Đà Nẵng 4 ngày cuối năm từ chuyến đi của mình:
Những ngày cuối tháng 12 ở Đà Nẵng, tôi bắt gặp một thành phố yên bình. Tôi tạm trốn ở đó 4 ngày, nhất quyết không nghĩ đến đống công việc chồng chất ở nhà, không hồi hộp chờ đợi những thứ mà tôi không chắc mình có đam mê hay không, bỏ mặc tôi cam chịu sống theo những điều kỳ diệu của mình. đời sống. Sự kỳ vọng và mặc định của xã hội ở lại Hà Nội, tôi tự cho phép mình sống không có ai trong 4 ngày.

Bánh tráng Trần ở Đà Nẵng rất rộng rãi. Nhân viên liên tục bưng rau, bưng bánh tráng ra đĩa ngay khi hết món mà không cần đợi khách gọi. Lâu lắm rồi tôi mới được phục vụ chu đáo như vậy. Tang thái mỏng, chuối xanh hơi chát, dứa hơi chua, cộng với vị the mát của bạc hà, mùi hăng của rau húng, vị ngọt của bún, đặc trưng nhất là món chả giò. mắm nêm, mỗi khi cắn một miếng sẽ thấy cái tự nhiên như trôi trong cổ họng.

Sau khi ăn bánh tráng cho no căng bụng, chúng tôi đi dọc biển Mỹ Khê. Biển về đêm được thắp sáng bởi những ngọn đèn đường tạo nên những mảng sáng xen kẽ. Cát mềm và ấm, tôi đi chân trần và tôi biết ơn người dân Đà Nẵng không sợ giẫm phải mảnh thủy tinh hay kim tiêm. Đôi chân ngăm đen của tôi, được bọc trong đôi giày, tiếp xúc với cát ẩm, với sự mơn trớn nhẹ nhàng của sóng biển. Trong cảm giác hưng phấn xuất phát từ cái bụng thỏa mãn, của tiếng sóng vỗ rì rào của những bài hát bất tận, của những làn gió biển tràn ngập không khí trong lành, chúng tôi dồn hết tâm huyết của mình vào lời nói.
Chúng ta đã nói chuyện với nhau hàng trăm lần trước, và có lẽ hàng ngàn lần sau nữa, nhưng đại dương bao la dường như đã xóa bỏ những rào cản của vũ trụ đơn lẻ mà mỗi cá nhân vẫn vây quanh mình. Lời nói thành tiếng sóng, tiếng sóng thành tiếng gió, tôi nói với chính mình, với bạn bè và với biển cả, những điều mà trong không gian nhỏ bé của thành phố và những bức tường tôi luôn cố gắng đẩy chúng xuống. . Nhưng giống như những con ngựa phóng túng, những khao khát và khao khát một cuộc sống không bị ràng buộc của tôi đã phá vỡ dây cương tự chủ của tôi, và đêm đó vụt ra và biến mất theo gió biển.
Hội An điểm dừng chân tiếp theo…
Rừng dừa nước Cẩm Thanh ở Hội An không khác mấy so với những con rạch mà tôi từng đến ở miền Nam. Nhưng tôi thích người phụ nữ đã đồng ý đưa chúng tôi đi thuyền vào ngày hôm đó. Không phải khách đi tour nên lộ trình của cô không cần đi theo đường dây định sẵn, các câu chuyện cũng không cần theo một kịch bản dựng sẵn. Bà có hai con trai, giờ chạy ghe bán dừa, không còn ai đi biển nữa, vì vất vả quá. Bạn đi biển, đi tàu của họ, tại sao bạn không có tiền đóng tàu, hàng trăm triệu để chơi. “Ừ, đi một tuần, sau đó trở về.”
Dừa này người ta trồng trước, nay nhà người ta chặt, làm nghề dừa này cũng vất vả lắm, cứ phơi, ngâm rồi lại phơi, năm sáu tháng mới bán được. Bán ở đâu thì bán cho các quán trên bãi, họ lợp mái tôn đó. Vì có khách du lịch đến nên mọi người có thể bán dừa. Có khi không đủ bán nữa mà cách đây 4-5 năm mới có. Nhiều câu tôi nghe không ra, cô ấy vui vẻ giải thích lại. Thuyền đi vào những rặng dừa xum xuê, mát rượi. Chúng tôi gặp những người đàn ông đang ngâm thân dừa, phơi lá dừa, họ còn bắt những con nghêu nhỏ dán vào thân dừa để ăn sau. Giọng nàng rộn ràng bên sông, lá dừa uể oải đổ bóng buổi trưa ôm ấp cuộc trò chuyện ấy.

Bãi biển Cửa Đại là điểm dừng chân tiếp theo trong hành trình “Đà Nẵng – Hội An” của tôi. Đây là bãi biển được xếp vào danh sách 50 bãi biển đẹp nhất thế giới. Điều tôi thấy đẹp nhất ở bãi biển đó là sự đơn giản của nó. Hầu hết các bãi biển đẹp đều được cắt cho các khu nghỉ dưỡng, vì vậy chỉ những người giàu có mới có thể tận hưởng vẻ đẹp tự nhiên. Biển chiều hôm ấy vắng tanh, chúng tôi ngồi ăn hải sản tươi sống trên chiếc bàn ghế xinh xắn, dưới chiếc ô xinh xắn ngay sát bãi biển. Không xô bồ, ồn ào, khách mặc cả như các bãi biển phía Bắc, không quá xa hoa và biệt lập như những bãi biển đẹp khác ven biển Duyên Hải, dãy nhà hàng ven biển Cửa Đại mở cửa phục vụ mọi đối tượng khách, mang đến cho họ những trải nghiệm đẳng cấp, nhưng với giá cả rất phải chăng. Khoảnh khắc thưởng thức những con ghẹ tươi ngọt, nhìn biển lấp lánh giữa trưa nắng, nhắm mắt lại thấy gió thổi vi vu thật đẹp khiến tôi ứa nước mắt, chỉ muốn cô đọng lại để không bao giờ mất đi.

Du lịch Hội An làm được điều mà rất ít nơi khác làm được, đó là không làm ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của cộng đồng. Hiếm có nơi nào có lượng khách đông và thường xuyên như vậy mà người dân vẫn hiền lành, chất phác, không có ý lợi dụng khách và quan trọng nhất là vẫn duy trì các hoạt động thường ngày của họ. Không ai chỉ tò mò chỉ tay vào đoàn người nước ngoài đạp xe qua làng, cũng chẳng ai đuổi theo để mua quạt, mua kẹo cao su, vì họ còn mải mê trồng rau, trồng lúa.

Các làng nghề của Hội An đã bị biến thành điểm du lịch được in trên bản đồ miễn phí trong các khách sạn, nhưng người dân vẫn miệt mài trồng rau, trừ khi khách hỏi thăm, họ thường chỉ mỉm cười. mỉm cười để khách chiêm ngưỡng ruộng rau của mình vẫn miệt mài chăm chỉ.
Bà Nà Hills – “chốn bồng lai tiên cảnh”
Bà Nà không còn hoang sơ như lần đầu tiên tôi đến và nhìn thấy một con bướm to bằng cuốn sổ tay. Bây giờ núi đã bị xẻ thịt để làm đường thông suốt, trên đỉnh núi mọc lên những tòa lâu đài, đền đài nguy nga tráng lệ. Có lẽ với tham vọng phục vụ mọi nhu cầu tại một nơi để thu hút khách du lịch, các nhà đầu tư ở Bà Nà đã xây dựng nhà hàng, khách sạn, chùa chiền, vườn hoa, sân tennis, thậm chí cả công viên giải trí. cho người lớn và trẻ em. Tôi hơi tiếc vì Bà Nà đã bị làm giả như vậy bởi sự can thiệp của con người. Mô hình và hoa văn không khác gì vô số công viên giải trí trên núi hoặc đảo đã rất thành công ở các nước khác như Sentosa ở Singapore hay Genting ở Malaysia. Lẽ ra Bà Nà cao quý, thanh lịch hơn thì nay ngọn núi ấy chỉ là điểm dừng chân trong vài tiếng đồng hồ, du khách sẽ ra đi không tiếc nuối.

Nhưng có một khám phá mới ở Đà Nẵng đã bù đắp cho sự giảm giá trị của Bà Nà đối với tôi, đó chính là suối khoáng Phước Nhơn. Nằm trong lớp bùn ấm nồng mùi gừng, ngay bên cạnh là cánh đồng lúa đang bắt đầu chín vàng tỏa hương thơm mát, phía xa là mặt trời đỏ bắt đầu lùi dần về phía chân trời, những dãy núi vẽ màu tím. Những đường nét, tiếng chim hót xen lẫn với tiếng nhạc piano nhẹ nhàng, không có ai xung quanh, đó cũng là một khoảnh khắc tuyệt vời đối với tôi. Trên cùng là mái tranh làm bằng dừa, xung quanh gần như hoàn toàn yên tĩnh, tôi nghĩ trải nghiệm không thể hoàn hảo hơn. Đường từ Bà Nà vào khu suối khoáng tuy hơi khó đi vì vừa đi vừa phải hỏi đường, xe thuê hôm đó ì ạch như bò già nên phải lâu chúng tôi mới đến nơi. May mắn thay, cuối cùng chúng tôi đã không thất vọng, và giá vẫn rẻ.
Kết Luận
Sau 4 ngày, tôi trở lại Hà Nội và tiếp tục dán mắt vào màn hình máy tính. Đà Nẵng lùi vào ký ức, kỷ niệm thường long lanh. Nhưng tôi muốn giữ cho ký ức này không bị dính bụi, cho đến khi tôi tìm thấy hoặc tạo ra một cuộc sống không bị ép buộc nữa. Hi vọng những kinh nghiệm du lịch Đà Nẵng 4 ngày cuối năm trên đây có thể giúp ích cho chuyến đi của bạn.
XEM THÊM TẠI: https://dulichmientrung.vip/
Bài viết Đánh giá và chia sẻ về du lịch Đà Nẵng cuối năm đã xuất hiện đầu tiên vào ngày DU LỊCH MIỀN TRUNG.
from DU LỊCH MIỀN TRUNG https://dulichmientrung.vip/danh-gia-va-chia-se-ve-du-lich-da-nang-cuoi-nam/
Nhận xét
Đăng nhận xét